
“Giảng viên kể chuyện nghề” do FPT PolySchool tổ chức là một khoảng trời thật đặc biệt dành cho các thầy cô giáo. Giữa bộn bề công việc, áp lực và những guồng quay vội vã, chúng tôi có dịp ngồi lại với nhau, chậm rãi bước qua từng trang ký ức của chính mình. Ở đó, mỗi người thầy, người cô đều mang theo những câu chuyện rất đời thường nhưng đầy xúc cảm đôi khi giản dị, đôi khi nhiều thử thách, nhưng lúc nào cũng lấp lánh tình yêu nghề và niềm tự hào với hai chữ “trồng người”.
Mỗi khi nhớ về hành trình đứng lớp tại FPT PolySchool, điều khiến tôi mỉm cười luôn là những ngày đầu nhận lớp. Buổi học đầu tiên khi tôi bước vào lớp, một bạn sinh viên nhỏ nhắn giơ tay lên, rụt rè hỏi: “Cô ơi! Cô có sợ chúng em không giỏi như cô kỳ vọng không ạ?”. Câu hỏi đó khiến tôi cảm thấy bối rối, tim tôi bỗng chậm lại một nhịp. Cả lớp lặng im theo dõi, ai cũng tò mò chờ câu trả lời. Tôi hướng ánh mắt xuống cả lớp, một cảm giác thân thuộc đến lạ, tôi đã nói rằng: “Chắc chắn là không rồi, cô tin mỗi người đều có cách học riêng của mình, quan trọng các em dám thử hay không thôi. Mình đồng hành cùng với nhau nhé!”. Tôi bất giác nhận ra khoảng cách giữa cô trò không phải ở tuổi tác hay kiến thức, mà ở sự tin tưởng và tôn trọng lẫn nhau, nơi các em cảm thấy an toàn để thử, để sai và để trưởng thành.

Tôi hiểu rằng, để dạy kỹ năng cho các em, điều đầu tiên không phải là kiến thức, mà là sự kết nối từ những điều chân thật nhất. Khi nhìn lại quãng đường dạy môn Kỹ năng mềm đã đi qua, tôi không chỉ thấy nghề giáo mà còn thấy cả tuổi trẻ của mình nằm trong đó. Những giờ thảo luận nhóm sôi nổi, những buổi đóng vai tình huống khiến cả lớp cười nghiêng ngả, những chia sẻ rất thật từ sinh viên về nỗi sợ thuyết trình, sự thiếu tự tin, hay những rối ren trong việc quản lý thời gian,… Tất cả hòa vào nhau thành một mảng ký ức ấm áp và đầy màu sắc. Có những hôm tôi mệt nhoài vì công việc, chỉ cần nghe sinh viên nói: “Cô ơi! Hôm nay, em đã thử nói trước lớp như cô dặn, em vui lắm” cũng đủ khiến trái tim của tôi dịu lại. Và trong muôn vàn ký ức đó, có những đêm dài mà tôi vẫn nhớ như in. Những đêm đồng hồ chỉ 2 - 3 giờ sáng, căn phòng chỉ còn tiếng bàn phím lách cách và ánh sáng màn hình từ chiếc macbook màu hồng quen thuộc. Tôi ngồi chỉnh từng slide, đọc lại từng trang bài giảng, tìm ví dụ mới cho bài học về quản lý cảm xúc, thay đổi cách thiết kế hoạt động để sinh viên dễ tiếp cận hơn… chỉ vì mong rằng khi đứng lớp, các em sẽ nhận được không chỉ kiến thức, mà là những kỹ năng có thể cầm theo trong suốt chặng đường trưởng thành.
Dù đôi lúc mệt rã rời, nhưng chỉ cần nghĩ đến ánh mắt chăm chú của các em vào buổi ngày hôm sau, tôi thấy mọi cố gắng đều trở nên nhẹ tênh và xứng đáng. Môn Kỹ năng mềm cũng mang đến cho tôi những bất ngờ đẹp, những khoảnh khắc mà sinh viên vượt lên chính mình. Những bạn nhút nhát đứng trước lớp run đến mức không nói nổi một câu, vài tuần sau đã có thể dõng dạc thuyết trình. Những nhóm ban đầu bối rối trong việc phân công nhiệm vụ nhưng cuối kỳ lại hợp tác chặt chẽ và tạo ra sản phẩm đầy sáng tạo. Mỗi sự thay đổi, dù nhỏ bé, đều là một dấu mốc. Và tôi nhận ra rằng, chỉ cần các em được trao cơ hội thể hiện, được dẫn dắt đúng lúc, các em sẽ bật lên mạnh mẽ theo cách không ngờ tới. Những ngày đứng trước lớp, nhìn từng gương mặt trẻ trung, đầy nỗ lực, tôi cảm nhận rõ hơn bao giờ hết rằng dạy kỹ năng là hành trình gieo mầm tự tin. Không phải mầm nào cũng lớn lên giống nhau, nhưng mỗi hạt mầm đều có một cách nảy nở riêng. Có sinh viên trầm lặng nhưng kiên trì luyện tập. Có sinh viên sôi nổi nhưng cần học cách lắng nghe. Có sinh viên luôn nghĩ mình “không đủ giỏi” nhưng chỉ cần một điều chỉnh là đã có thể tỏa sáng.
Những tin nhắn muộn “Cô ơi! Ngày mai, em thuyết trình, em lo quá, làm thế nào để hết run vậy cô?". Điều này, khiến tôi nhớ rằng mình cần dịu dàng hơn, kiên nhẫn hơn và hiện diện trọn vẹn hơn trong từng bài giảng. Và rồi, khi những thế hệ sinh viên rời giảng đường, hành trình dạy môn Kỹ năng mềm của tôi bước sang một chương khác, chương của những kỷ niệm. Có khóa ban đầu im lặng đến mức tôi phải tổ chức đủ trò chơi để kéo năng lượng lớp, vậy mà về sau chính các em lại là những người hoạt bát nhất trong các hoạt động teamwork. Có khóa chỉ cần bước vào lớp, tôi đã thấy bao nhiêu ánh mắt sáng bừng, chờ đợi một buổi học mới. Có những buổi thuyết trình cuối kỳ mà cả lớp hồi hộp hơn… chính tôi. Những nụ cười, những lo lắng, những giọt mồ hôi sau phút trình bày đầu tiên tất cả đều là những khoảnh khắc đẹp mà tôi mang theo mãi.
Những hạt mầm mà tôi đã từng gieo, chỉ cần các em cất tiếng gọi “Cô ơi” mọi sự thân thuộc chợt ùa về. Nhiều lúc tôi tự hỏi điều gì khiến tôi gắn bó với môn Kỹ năng mềm đến thế. Và rồi tôi nhận ra, môn học này không chỉ giúp sinh viên làm tốt một bài thuyết trình, mà giúp các em hiểu bản thân hơn. Không chỉ giúp các em làm việc nhóm hiệu quả, mà giúp các em biết trân trọng sự khác biệt của nhau. Không chỉ giúp các em quản lý thời gian, mà giúp các em quản lý chính cuộc đời mình. Và khi gấp lại câu chuyện của chính mình, tôi nhận ra rằng hành trình làm giáo viên cũng là một hành trình trưởng thành rất đỗi đặc biệt. Tôi cảm nhận được hạnh phúc qua từng hạt mầm mà tôi đã gieo, đó là bài chia sẻ của sinh viên, từng câu chuyện các em kể về cuộc sống, từng bước các em vượt qua nỗi sợ của chính mình.
Có lẽ điều đẹp nhất tôi muốn gửi cho các em những sinh viên đã, đang và sẽ gặp tôi, chính là lời nhắn nhủ thật chân thành:
“Hãy luôn tin rằng các em có thể trở thành phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình mỗi ngày. Dẫu cuộc sống đôi khi khiến các em cảm thấy nhỏ bé. Hãy nhớ rằng sự tự tin, bình tĩnh và bản lĩnh vốn luôn nằm trong chính các em. Hãy trân trọng và phát huy những giá trị ấy vì chúng là chìa khóa để các em vững bước trên con đường của riêng mình”.

Giữa một buổi chiều đứng lớp quen thuộc, đọc lại những dòng thư cho chính tôi viết, tôi bất chợt lặng người khi nhìn cả lớp đang say mê thảo luận về một tình huống nhỏ trong bài. Những ánh mắt tập trung, những nụ cười rạng rỡ khi tìm ra lời giải, những cái gật đầu khi hiểu thêm một khái niệm mới, khiến tôi nhận ra một điều giản dị mà sâu sắc “Người thầy thực sự hạnh phúc không phải vì đứng trên bục giảng, mà vì nhìn thấy từng bước trưởng thành của học trò”. Mỗi lần các em tiến bộ, dù chỉ một chút, cũng giống như một mảnh ghép nhỏ được đặt vào bức tranh đời nghề của tôi, khiến nó đầy đặn, trọn vẹn hơn.
Và hành trình ấy chưa bao giờ chỉ là về kiến thức. Nó là về những phút giây khi tôi thấy sự mong manh của tuổi trẻ qua từng câu hỏi các em đặt ra, khi tôi nhận ra nỗ lực bền bỉ của các em qua những bài tập lần đầu làm nhưng quyết tâm hoàn thành, khi tôi nhìn thấy sự cố gắng của các em. Tôi hiểu rằng mình không chỉ đang dạy. Tôi đang chứng kiến một thế hệ học cách đứng vững, học cách tin vào chính mình, học cách trở thành phiên bản tốt đẹp nhất.
Bước ra hành lang vắng buổi chiều đó, khi các lớp đã tan học. Tôi chợt thấy lòng mình vừa mệt vừa vui, vừa lo lắng nhưng cũng đầy hy vọng. Nghề giáo là vậy, không ồn ào, không rực rỡ, nhưng luôn khiến người ta day dứt theo cách dịu dàng nhất. Đó là loại mệt khiến ta vẫn muốn quay lại, vẫn muốn chuẩn bị một bài giảng mới, vẫn muốn sáng tạo thêm hoạt động để giờ học ngày mai ý nghĩa hơn hôm nay. Và chính trong những khoảnh khắc lặng lẽ ấy, tôi thấy rõ một điều tôi cũng đang trưởng thành cùng học trò của mình. Tôi đã học từ các em sự kiên trì, sự chân thành, sự mong manh nhưng đầy mạnh mẽ của tuổi trẻ. Tôi học cách lắng nghe tốt hơn, kiên nhẫn hơn, và tử tế hơn. Tôi học cách nhìn thấy tiềm năng trong những ánh mắt đôi khi còn bối rối, còn ngập ngừng. Các em cho tôi một món quà mà không vị trí nào khác mang lại được.

Cô muốn gửi đến các em, những sinh viên đã bước qua, đang đồng hành hoặc sẽ gặp tôi ở một ngày gần nhất. Tôi muốn nói rằng:
“Cảm ơn các em đã tin tưởng.
Cảm ơn các em đã cho tôi cơ hội được trở thành một phần trong thanh xuân của mình.
Cảm ơn các em vì đã khiến hành trình làm nghề của tôi trở nên thật rực rỡ!”
Nguyễn Phương Thuý
| Là mô hình giáo dục trực thuộc Tập đoàn FPT, FPT PolySchool hiện đang triển khai chương trình đào tạo dành cho học sinh sau tốt nghiệp THCS với 6 ngành học mũi nhọn: Lập trình máy tính, Công nghệ thông tin, Thiết kế đồ họa, Quản trị kinh doanh, Quản lý vận tải và dịch vụ logistics và Quản trị khách sạn cùng 9 chuyên ngành bắt nhịp xu thế thị trường. Trải qua hơn 5 năm hình thành và phát triển, nhà trường đã xây dựng mạng lưới kết nối với hơn 2.000 doanh nghiệp, có mặt tại 18 tỉnh thành trên toàn quốc và đạt tỷ lệ sinh viên tốt nghiệp có việc làm lên tới 97,7% - một con số ấn tượng khẳng định niềm tin và chất lượng. Đăng ký FPT PolySchool ngay hôm nay để trở thành sinh viên FPT PolySchool sau tốt nghiệp THCS tại đây: bit.ly/FPTPolySchool2025 hoặc qua hotline 0963.400.865. |