CẢM XÚC LẦN ĐẦU ĐI DẠY TẠI FPT 

22:13 19/11/2025

Ngày nhận được email trúng tuyển vào môi trường giáo dục FPT, tôi đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần. Sau bốn năm ngồi giảng đường sư phạm, mang trong lòng những hoài bão vụn vỡ và những ước mơ rất trẻ, tôi cuối cùng cũng được bước vào nơi mà người ta vẫn nói là “Một môi trường mới lạ, riêng biệt”. Tôi còn nhớ buổi sáng đầu tiên bước qua cánh cổng trường, tim tôi đập nhanh không phải vì sợ, mà vì một cảm giác lạ lẫm: vừa như bước sang một thế giới mới, vừa như trở về một nơi mà mình đã thuộc về từ lâu.

Tôi nghe người ta nói nhiều về sinh viên FPT PolySchool. Nào là “cá tính mạnh lắm”, “ngang bướng lắm”, “không phải giáo viên nào cũng chịu nổi đâu” … Những câu nói ấy từng gieo vào tôi những hạt giống nghi ngờ nhỏ, đủ để khiến một giáo viên mới ra trường đôi lúc phải tự hỏi: “Liệu mình có chịu được không?”. Nhưng buổi sáng đầu tiên ấy, khi đứng trước dãy phòng học đầy màu cam rực rỡ, tôi đã chọn cách tin vào bản thân, tin vào bốn năm thanh xuân đã học cách làm thầy, và tin vào đám học trò mà mình chưa gặp mặt nhưng đã sẵn lòng yêu thương.

Tiết học đầu tiên của tôi ở FPT PolySchool chắc sẽ theo tôi đến suốt đời. Khi tôi mở cửa bước vào lớp, tiếng ồn như vừa được “để chế độ tạm dừng”. Hơn hai chục gương mặt trẻ con xen lẫn người lớn đúng kiểu học sinh cấp ba quay lại nhìn tôi. Một bạn cất tiếng hỏi thẳng: “Thầy mới hả thầy? Thầy trẻ thế, chắc chưa bị bọn con quay bao giờ đâu.” Cả lớp phá lên cười. Tôi cũng bật cười theo, không phải vì câu nói ấy thật sự buồn cười, mà vì tôi cảm thấy bớt áp lực. Hóa ra sự thẳng thắn đôi khi lại là một món quà.

Nhưng rồi, tôi cũng nhanh chóng hiểu rằng những lời cảnh báo về “nhịp sống FPT” không phải không có lý. Các em nói chuyện rất nhanh, phản ứng rất nhanh, hỏi cũng rất nhanh và… mất tập trung cũng rất nhanh. Tôi chuẩn bị một bài giảng chỉn chu, nhưng cứ nói được vài phút là lại có câu hỏi chen vào: “Thầy, sao phải làm thế ạ?”, “Thầy, cái này em đọc trên mạng thấy khác ạ?”, “Thầy, em không hiểu đoạn này, thầy làm lại đi.” Nhiều khi, tôi chưa kịp diễn đạt xong thì đã có em đứng lên phản biện. Có lúc tôi thấy hơi choáng, hơi mất nhịp và hơi lo không biết mình có đủ vững để đứng trước những cá tính “khó đoán” này hay không.

Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là sau mỗi giờ học, khi tôi thu dọn đồ để ra khỏi lớp, vẫn có sinh viên chạy theo hỏi thêm bài, hoặc đơn giản nói một câu thật lòng: “Thầy dạy dễ hiểu mà, thầy đừng lo”, “Thầy mới vào FPT mà dạy được thế này là ổn rồi”, “Thầy hôm nay hơi mệt đúng không? Con thấy thầy xuống giọng nhiều.” Những câu nói tưởng vô thưởng vô phạt ấy, với tôi, lại trở thành nguồn động lực vô hình giúp tôi thấy ấm lòng sau mỗi ngày dài.

Có một kỷ niệm khiến tôi nhớ mãi. Đó là một sinh viên vốn hay nói chuyện, nghịch ngợm, luôn đứng đầu danh sách giám thị nêu tên. Hôm ấy, em xin gặp tôi sau giờ học. Tôi cứ tưởng em lại vi phạm gì đó. Nhưng em đứng trước tôi với một gương mặt vốn láu lỉnh bỗng nhỏ lại như một đứa trẻ: “Thầy ơi, em không lười, không nhác học đâu. Em chỉ… không theo kịp. Em biết mọi người nghĩ em hư, nhưng em chỉ không biết bắt đầu từ đâu thôi.” Tôi lặng người. Tôi nhìn thấy trong đôi mắt ấy không phải sự chống đối, mà là một nỗi sợ bị bỏ lại phía sau. Tôi hiểu rằng đôi lúc, những gì người lớn gọi là “hư” thực chất chỉ là một lời cầu cứu mà chúng ta chưa đủ tinh tế để nhìn ra.

Và từ hôm đó, tôi tự nhắc mình mỗi ngày: “Không có sinh viên hư, chỉ có sinh viên chưa được hiểu đúng.” Có những hôm tôi mệt. Giọng khàn, đầu đau, bài giảng không thể tròn trịa như những gì tôi dự định. Tôi bước ra khỏi lớp và chỉ muốn ngồi xuống một lúc. Nhưng rồi một nhóm học sinh đến gần, đưa tôi chai nước, nói nhỏ: “Thầy uống nước đi ạ. Thầy cố lên.” Những điều nhỏ bé ấy đủ để khiến tôi tiếp tục đứng vững hôm sau, hôm sau nữa, và rất nhiều ngày sau đó.

Tôi đi dạy vì đó là ước mơ từ lâu. Nhưng chính sinh viên FPT PolySchool khiến tôi hiểu rằng nghề giáo không chỉ là công việc, nó là một hành trình của trái tim. Tôi nhận ra mình trưởng thành từng ngày khi nói chậm lại để các em theo kịp, khi kiên nhẫn hơn trước những cá tính mạnh, khi học cách lắng nghe nhiều hơn giảng giải, và nhất là khi biết mỉm cười trước mỗi câu hỏi “khó đỡ” mà chỉ sinh viên FPT mới nghĩ ra.

Có người hỏi tôi: “Đi dạy ở môi trường năng động như FPT có mệt lắm không?” Tôi không phủ nhận. Có mệt. Rất rất mệt là đằng khác. Nhưng xen giữa cái mệt ấy lại có rất nhiều niềm vui. Mỗi phút giây đứng lớp đều mang đến một cảm xúc thật sự. Có lúc là hồi hộp, có lúc là buồn cười, có lúc là lo lắng, nhưng nhiều nhất vẫn là cảm giác được sống đúng với điều mình mong muốn.

Tôi dần hiểu rằng truyền nghề không chỉ là đưa kiến thức từ sách vở vào đầu học trò. Truyền nghề là dạy các em cách đặt câu hỏi, cách nghi ngờ, cách phản biện, cách nhìn một vấn đề không chỉ bằng mắt mà bằng suy nghĩ. Nhưng truyền lửa lại là một điều khác. Truyền lửa là khiến các em tin rằng mình có thể làm được, rằng sai không sao, rằng thất bại chỉ là một phần của quá trình học, rằng mỗi bạn đều có một giá trị riêng đáng được tôn trọng.

Tôi muốn sinh viên của mình, dù sau này quên công thức hay quy tắc, vẫn nhớ cảm giác đã từng có một người thầy tin vào mình. Tôi tin vào điều ấy hơn bất cứ triết lý giáo dục nào tôi từng học suốt bốn năm đại học.

Giờ đây, khi tôi đã quen với nhịp sống nhanh của FPT, cái nhịp sống mà ngày mới vào tôi từng cảm thấy quá “nhiều”, tôi nhận ra rằng mình đã thay đổi. Tôi không còn là chàng sinh viên sư phạm non nớt của vài tháng trước nữa. Tôi đã đứng vững hơn, bình tĩnh hơn và thương học trò nhiều hơn tôi tưởng. Tôi biết ơn những ngày đầu tiên lúng túng, biết ơn từng câu hỏi làm tôi “đứng hình”, biết ơn cả sự nghịch ngợm của học trò vì tất cả những điều ấy khiến tôi trở thành một người thầy tốt hơn.

Nếu ai đó hỏi tôi có hối hận không khi chọn FPT là nơi bắt đầu sự nghiệp, tôi sẽ mỉm cười thật nhẹ và nói: “Không. Vì chính những đứa trẻ nơi đây, bằng sự hồn nhiên, sự thẳng thắn, sự cá tính và trái tim ấm áp của các em đã khiến tôi thực sự yêu nghề giáo hơn bao giờ hết.”

Tôi đến với nghề bằng ước mơ. Tôi ở lại với nghề bằng tình thương. Và FPT chính là nơi giúp tôi nhận ra rằng lựa chọn ngày ấy của mình, lựa chọn trở thành một người thầy, là hoàn toàn đúng đắn.

Phạm Đức Mạnh

Là mô hình giáo dục trực thuộc Tập đoàn FPT, FPT PolySchool hiện đang triển khai chương trình đào tạo dành cho học sinh sau tốt nghiệp THCS với 6 ngành học mũi nhọn: Lập trình máy tính, Công nghệ thông tin, Thiết kế đồ họa, Quản trị kinh doanh, Quản lý vận tải và dịch vụ logistics và Quản trị khách sạn cùng 9 chuyên ngành bắt nhịp xu thế thị trường. Trải qua hơn 5 năm hình thành và phát triển, nhà trường đã xây dựng mạng lưới kết nối với hơn 2.000 doanh nghiệp, có mặt tại 18 tỉnh thành trên toàn quốc và đạt tỷ lệ sinh viên tốt nghiệp có việc làm lên tới 97,7% - một con số ấn tượng khẳng định niềm tin và chất lượng.

Đăng ký FPT PolySchool ngay hôm nay để trở thành sinh viên FPT PolySchool sau tốt nghiệp THCS tại đây: bit.ly/FPTPolySchool2025 hoặc qua hotline 0963.400.865.

Cùng chuyên mục

ĐĂNG KÝ TƯ VẤN TRỰC TUYẾN

  • This field is for validation purposes and should be left unchanged.

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *